Phía tiệm rèn tổng cộng khơi bảy miệng giếng, nước giếng ngọt lành, hơi lạnh u uẩn.
Theo lời đồn, Nguyễn sư phụ từng ở ngõ Kỵ Long một thời gian chính là vị tiên nhân tinh thông đúc kiếm, ngay cả triều đình cũng hết sức kính trọng, quan lớn Lễ bộ và Ngô đại nhân đều từng đích thân tới thăm hỏi. Bởi vậy thân thế của Nguyễn sư phụ tuyệt đối không đơn giản, chắc chắn không phải hư danh. Rất nhiều người muốn đưa con em vào tiệm rèn, chỉ tiếc nơi đó đã ngừng tuyển người. Thế nhưng có lần Nguyễn sư phụ vào trấn mua rượu, lại chọn được hai đứa trẻ làm học đồ. Ngày hôm sau quán rượu chật kín người, đều là bậc cha chú dắt theo con cái nhà mình. Ngặt nỗi chẳng mấy ai thực tâm mua rượu, chỉ mòn mỏi mong chờ Nguyễn sư phụ sẽ nhìn trúng ai đó. Đám trẻ thì chẳng màng tiền đồ, chạy nhảy nô đùa, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.
Thực tế, trước khi huyện lệnh Ngô Diên xuất hiện, dân trấn nhỏ chỉ biết mình là con dân Đại Ly, lò gốm là nơi chế tác đồ sứ cho hoàng đế Đại Ly, ngoài ra không biết gì thêm. Trấn nhỏ hiếm khi có người qua lại, vốn không có chuyện thăm thân, du học hay gả bán nơi đất khách quê người. Sách vở không dạy, người già không kể, đời đời kiếp kiếp đều như vậy. Những người trong bốn họ mười tộc nắm giữ đôi chút nội tình lại càng không dám tiết lộ thiên cơ.
Những kẻ may mắn được chọn trúng đồ sứ bản mệnh mới có thể ra ngoài thưởng ngoạn non sông gấm vóc. Trước khi động tiên Ly Châu tan vỡ rơi xuống, bọn họ không có cơ hội áo gấm về làng, đây chính là một trong những quy củ của trấn nhỏ do thánh nhân bốn phương lập ra năm xưa.
Hôm nay, dựa theo cáo thị của huyện nha và lời giảng giải của những người biết chữ, dân chúng mới hay rằng trước kia đường núi huyện Long Tuyền quá đỗi hiểm trở. Hiện giờ triều đình tốn bao công sức mở mang đường sá là vì muốn khai phá núi non, phong thưởng những ngọn núi ấy cho một số nhân vật lớn vừa ý phong thủy nơi này. Cùng lúc đó, một nhóm người của huyện nha cũng bắt đầu phổ biến quy củ cho dân chúng trong vùng, dạy họ cách chung sống với người phương xa. Chẳng hạn như không được tùy tiện chỉ trỏ vào người lạ, trẻ nhỏ không được va chạm với người đi đường, tuyệt đối không cho phép tự ý đụng vào vật cưỡi của khách nhân... Nếu nảy sinh tranh chấp, dân chúng phải bẩm báo trung thực với huyện nha Long Tuyền, không được tự tiện hành động, quan phủ sẽ phân xử công minh.
Tứ đại tính thập đại tộc đối với chuyện này cũng chẳng mấy mặn mà, càng không có ý định ra mặt giúp đỡ huyện nha trong phạm vi quyền hạn, đa phần đều giữ thái độ thờ ơ lãnh đạm. Còn việc liệu bọn họ có đang khoanh tay đứng nhìn, chờ xem huyện nha biến thành trò cười hay không, e rằng chỉ có Ngô Diên cùng đám lão hồ ly kia mới thấu rõ tâm can nhau.
Nguyễn Tú từ nhỏ đã lớn lên trong tổ đình Binh gia của miếu Phong Tuyết, đối với những biến thiên long trời lở đất của trấn nhỏ cũng chẳng mấy bận lòng, hay nói đúng hơn là nàng vốn chẳng hề để tâm.
Thế nhưng, kể từ khi chạm mặt "quả bí đao lùn" kia, tâm tình nàng bỗng chốc trở nên phiền muộn không thôi.
Người đàn bà hống hách ấy đã ngang nhiên xông vào nhà Trần Bình An, lại còn làm hỏng cả khóa đồng ở cổng viện và cửa chính. Trước đó, khi nàng định kỳ đến quét dọn hai gian nhà, vừa vặn bắt gặp một nhóm người đang hì hục thay ổ khóa mới. Nguyễn Tú giận đến mức lông mày dựng ngược, lập tức tiến đến nói lý lẽ. Đám người kia dường như biết rõ thân phận của nàng nên thái độ vô cùng cung kính, không ngừng lời xin lỗi. Tuy nhiên, khi bị hỏi đến kẻ chủ mưu đứng sau rốt cuộc là ai, bọn họ lại giở thói vô lại, bộ dạng như thể "Nguyễn tiểu thư dù có đánh chết chúng tôi cũng không dám tiết lộ". Chuyện đến nước đó cũng đành thôi, Nguyễn Tú yêu cầu bọn họ giao ra ổ khóa cũ cùng chìa khóa mới. Nào ngờ khi trở về tiệm rèn, nàng lại đụng độ ngay "quả bí đao lùn" nọ. Bà ta còn cười híp mắt, thản nhiên bảo rằng do mình không cẩn thận nên mới làm hỏng khóa đồng.
Nguyễn Tú còn theo đúng ước định, thuê người tu sửa một gian nhà hoang phế không người ở tại ngõ Nê Bình. Mái nhà khi ấy đã thủng một lỗ lớn, rường cột mục ruỗng, lớp sơn son bong tróc tiêu điều. Nàng yêu cầu những thợ xây vốn xuất thân từ trấn nhỏ phải tu bổ thật kỹ lưỡng, cẩn thận đắp từng viên gạch. Cuối cùng, vì vẫn chưa yên tâm, nàng còn đích thân giám sát bọn họ thi công suốt hơn nửa ngày trời.
Lại nói về tiệm Áp Tuế và tiệm Thảo Đầu nằm kề cạnh nhau, trên danh nghĩa đều thuộc về Trần Bình An. Đám hỏa kế cũ của hai cửa tiệm lâu đời này phần lớn đã rời đi, buộc lòng phải thuê người mới. Nàng không dám chọn hạng người gian giảo, bèn nhờ người ở cửa hàng kiếm của gia đình đề cử vài vị phu nhân và thiếu nữ có tính tình an phận thủ thường nhưng tay chân lanh lẹ đến giúp lo liệu việc kinh doanh.
Tiệm Áp Tuế vẫn tiếp tục kinh doanh các loại điểm tâm bánh trái, còn tiệm Thảo Đầu thì rao bán đủ thứ vật dụng tạp nham, từ đồ trang trí, cổ cầm cho đến thư họa, mẫu mã đa dạng, chẳng thiếu thứ gì.
Những khi tiệm kiếm vắng khách, Nguyễn Tú thường tì cằm lên quầy gỗ, thẫn thờ ngây dại, mặc cho thời gian thong dong trôi đi suốt nửa ngày trời. Dẫu sao nàng cũng chẳng cần đon đả mời chào, lại càng không giỏi việc mặc cả với khách nhân, thực tế thì cả hai cửa tiệm này đều là gia sản của Trần Bình An. Nguyễn Tú thầm nghĩ, giá mà có thể bán một miếng bánh ngọt với giá cao tới mấy lượng bạc thì tốt biết mấy, nhưng rốt cuộc thiếu nữ tâm tính chất phác ấy vẫn chẳng thể mặt dày mà làm vậy. Nàng chỉ phân vân không biết có nên tìm vài kẻ khéo léo đưa đẩy, biết nhìn sắc mặt người khác về giúp Trần Bình An kiếm thêm chút tiền hay không. Nhưng nàng lại lo lắng khi hắn trở về sẽ không thích hạng người ấy, bởi lẽ bản thân hắn vốn chẳng phải hạng người như vậy.
Ngay đến món bánh ngọt yêu thích thiếu nữ cũng chẳng màng động đũa, khiến chiếc cằm vốn tròn trịa nay đã hơi thanh tú đi. Tựa như nụ sen mới nhú, thanh tân thoát tục, khiến lòng người không khỏi xao động.
Nguyễn Cung đã vài bận khuyên nhủ, nếu nàng cảm thấy trấn nhỏ này quá đỗi tẻ nhạt thì có thể tới núi Thần Tú hay đỉnh Hoành Sáo dạo chơi, phong cảnh non nước nơi ấy cũng rất hữu tình. Có điều thiếu nữ lại chẳng buồn cất bước, cứ mãi chần chừ, Nguyễn Cung thấy vậy cũng đành thôi. Nhưng lạ thay, thiếu nữ càng tỏ ra thẫn thờ như vậy, khi rèn sắt đúc kiếm lại càng ngưng thần tĩnh khí, thần ý dồi dào, cảnh giới nhờ đó mà tinh tiến vượt bậc. Lúc này Nguyễn Cung mới thực sự yên lòng, chỉ cần có lợi cho việc tu hành, ông cũng chẳng muốn can thiệp quá sâu.
Bởi lẽ, có khi nấm mồ của một kẻ phàm phu đã xanh cỏ từ lâu, ngay cả con cháu cũng đã bạc đầu, thì người tu hành cùng lứa năm xưa vẫn giữ được dung nhan kiều diễm như thuở ban đầu.
Thế nhưng mấy ngày nay Nguyễn Tú lại càng thêm phiền muộn, bởi mỗi khi nàng ngồi thẫn thờ nơi tiệm đều có kẻ tìm tới quấy rầy.
Đó là một nam tử trẻ tuổi, bên hông giắt một ống địch đỏ thẫm, áo gấm đai ngọc, đầu đội thái tử quan, dáng vẻ hết sức ngạo mạn. Có điều nàng vốn chẳng nhớ nổi dung mạo của gã, hay nói đúng hơn là từ trước đến nay chưa từng để mắt tới hắn.
Từ thuở nhỏ Nguyễn Tú đã quá quen với hạng người này, bởi phụ thân nàng là Nguyễn Cung, không chỉ là đại tu sĩ của miếu Phong Tuyết, mà còn là đại sư đúc kiếm lừng lẫy nhất nhì Đông Bảo Bình Châu.
Thế nhưng sau khi tới nơi này, Nguyễn Cung đã căn dặn nàng, rằng ông đã đánh tiếng với triều đình Đại Ly. Trong vòng sáu mươi năm, Đại Ly tuyệt đối không được tùy tiện rêu rao với bên ngoài, mượn danh nghĩa của Nguyễn Cung để mưu đồ tư lợi. Một khi bị ông phát hiện, thương lượng thì cũng được thôi, nhưng kết quả thế nào thì ông không bảo đảm. Sau khi động tiên rơi xuống trở thành cương vực Đại Ly, một trận chém giết của ông không chỉ khiến tu sĩ bốn phương kinh hãi, mà ngay cả triều đình Đại Ly cùng các thế lực tông môn xa xôi cũng đã lĩnh giáo tính khí của vị Binh gia Thánh nhân họ Nguyễn này. Chẳng kẻ nào muốn dùng tính mạng để nói đạo lý với Nguyễn Cung, bởi những kẻ dám làm vậy, một là bị Nguyễn sư danh chính ngôn thuận đánh chết ngay trên địa bàn của mình, hai là bị kéo vào ranh giới rồi quang minh chính đại hạ sát.
Chẳng cần Nguyễn Cung phải nói toạc ra, những nhân vật thực quyền của Đại Ly đều thấu hiểu, "nghịch lân" của vị Thánh nhân này chính là cô con gái có thiên tư trác tuyệt kia. Nếu không vì Nguyễn Tú, năm xưa Nguyễn Cung chắc chắn sẽ không rời khỏi miếu Phong Tuyết để tiếp nhận động tiên Ly Châu từ tay Tề Tĩnh Xuân. Khi đó, chẳng ai coi việc trấn giữ động tiên nhỏ bé này là một việc béo bở, bởi tu vi và cảnh giới sẽ bị thiên đạo áp chế nặng nề, có thể duy trì cảnh giới không sụt giảm, thân xác không mục nát đã là cực hạn rồi.
Dĩ nhiên, Tề Tĩnh Xuân là một ngoại lệ, một biến số đầy kinh ngạc.
Nguyễn Tú chính là huyết mạch tâm can của Nguyễn Cung, thế nên hiện nay Đại Ly cũng hết sức giữ kín, không dám tùy tiện nhắc đến danh tính của nàng với thế giới bên ngoài.
Vậy mà vẫn có kẻ không rõ tình hình, vô tình dạo bước tới tiệm Thảo Đầu ở ngõ Kỵ Long trong trấn nhỏ. Sau khi nhìn thấy thiếu nữ tóc đuôi ngựa, kẻ đó liền kinh ngạc, thầm nghĩ chỉ là con gái của một chủ tiệm nhỏ, thân phận có cao quý đến đâu cũng chẳng đáng là bao. Với tướng mạo, tài ăn nói và bối cảnh của hắn, chẳng lẽ lại không nắm chắc trong tay, khiến nàng vừa gặp đã xiêu lòng, cam tâm tình nguyện làm nô tỳ bên cạnh hầu sách, hay nha hoàn tự tay mài mực cho hắn sao?
Có điều hắn đang gánh vác sứ mệnh của gia tộc, đến nơi này là để thu mua núi non. Hơn nữa hiện nay trấn nhỏ đang lúc rồng cuộn hổ ngồi, chẳng nói đến vị thánh nhân Binh gia tính khí nóng nảy đang tọa trấn trên cao kia, ngay cả người của Lễ bộ và Khâm Thiên giám Đại Ly cũng đều tề tựu đông đủ, nghe đâu ngay cả huyện lệnh cũng là môn sinh đắc ý của Quốc sư Đại Ly. Thế nên vị công tử bột này mới tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn dò của cha chú, đến trấn nhỏ phải khiêm tốn làm người, nếu thật sự gây ra họa lớn thì gia tộc cũng sẽ không nhặt xác cho hắn. Vì vậy hắn không dám làm càn như ở địa bàn của mình, vả lại mấy trò như cưỡng đoạt dân nữ, tuy hắn đã quá quen tay nhưng thực sự cũng cảm thấy nhàm chán vô vị.
Vị công tử trẻ tuổi phong lưu thích khoe khoang này có nghĩ nát óc cũng không thể ngờ được, thiếu nữ lười nhác trông có vẻ chất phác thật thà kia lại mang họ Nguyễn.
Hôm nay hắn lại bước qua ngưỡng cửa, giả vờ chọn lựa vật phẩm tâm đắc trên các quầy hàng, sau đó mặc cả với một vị phu nhân, cuối cùng mỉm cười chào hỏi vị cô nương áo xanh trông như tiểu chủ nhân kia. Hắn nhẹ nhàng nâng một viên kỳ thạch trang trí trên bàn sách, hình dáng như mây vần eo thon, vừa nhìn đã thấy cuốn hút, được định giá ba mươi lượng bạc. Hắn hỏi thiếu nữ kia có thể giảm giá một chút không, ba mươi lượng bạc thực sự có hơi đắt. Kỳ thực đối với hắn, ba mươi lượng vàng cũng chẳng thấm tháp vào đâu.
Nguyễn Tú không hề ngẩng đầu, hờ hững đáp:
- Không thể.
Công tử trẻ tuổi cố ra vẻ tiêu sái nhún vai, nói rằng hắn sẽ mua viên đá đó. Cuối cùng hắn lại chọn thêm hai món đồ khác, rồi lại hỏi thiếu nữ kia mua nhiều như vậy lẽ nào không nên bớt chút đỉnh sao? Hơn nữa hắn định ở lại trấn nhỏ lâu dài, chắc chắn sẽ là khách quen, sau này thường xuyên đến chiếu cố... Tóm lại hắn cứ luyên thuyên một hồi, Nguyễn Tú ngồi ở quầy nghe đến phát bực, vẫn không buồn ngẩng đầu lên, lạnh nhạt nói:
- Đồ thì cứ mua, trả tiền đúng giá là được, bớt lời đi cho.
Công tử trẻ tuổi không giận mà lại cười, ái chà, không ngờ còn là một con ngựa chứng tính tình bướng bỉnh.
Hắn thực sự không tức giận, chỉ cảm thấy lòng hiếu thắng bị khơi gợi. Chuyện mua núi vốn đã là ván đóng thuyền, hắn chẳng qua chỉ là ra mặt ký tên cho gia tộc bề thế của mình mà thôi, sao không tìm chút thú vui không can hệ để giải khuây? Thế là hắn bảo vị phu nhân kia đóng gói ba món đồ, trước khi đi còn cười nói:
- Vị cô nương này, ngày mai ta lại đến.
Nguyễn Tú cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào hắn:
- Sau này ngươi đừng tới nữa.
Vị công tử trẻ tuổi đầy hứng thú nhìn chăm chú vào thiếu nữ, quả thực là một gương mặt càng ngắm càng thấy ưa nhìn, đám nữ nhân son phấn tầm thường nơi khuê phòng vây quanh hắn trước nay hoàn toàn không thể sánh bằng. Thế là hắn cười híp mắt hỏi:
- Tại sao?
Sắc mặt Nguyễn Tú vẫn bình lặng như nước:
- Tiệm này là do... bằng hữu của ta mở, vì vậy ta có thể quyết định hoan nghênh vị khách nào vào cửa, cũng có quyền không tiếp hạng người chướng mắt.
Gã kia chỉ tay vào mũi mình, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ:
- Ta là hạng người chướng mắt sao? Sao cô nương lại nói như vậy?
Nguyễn Tú lại uể oải nằm sấp xuống quầy, phất phất tay:
- Ngươi đi đi, ta không muốn nói chuyện với loại người như ngươi.
Phía ngoài cửa tiệm đang đứng một người đàn ông cao lớn vạm vỡ, vẻ mặt hung tợn đầy vẻ bất mãn, lạnh lùng nhìn thiếu nữ thôn quê không biết điều kia.
Công tử trẻ tuổi mỉm cười phất tay với tên tùy tùng, dùng ánh mắt ra hiệu cho hắn đừng hù dọa con mồi của mình. Hắn trả tiền xong rồi bước ra cửa, không quên ngoái đầu lại nói:
- Ngày mai gặp lại.
Nguyễn Tú thở dài đứng dậy, đi vòng qua quầy gỗ, nói với kẻ vừa bước qua ngưỡng cửa nhưng lại xoay người đứng lại kia:
- Ta khuyên ngươi, sau này nên biết lắng nghe lời khuyên của người khác nhiều hơn một chút.
Công tử trẻ tuổi nhìn dáng vẻ thướt tha khiến lòng người rung động của thiếu nữ, thầm cảm khái chuyến đi này quả thực diễm phúc không nhỏ.
Còn về việc thiếu nữ nói gì, hắn đương nhiên nghe thấy nhưng chẳng hề để tâm, càng không xem đó là lời thật lòng.
Tên tùy tùng đột nhiên cảm thấy toàn thân căng cứng, da đầu tê dại như có kim châm sau lưng. Hắn vừa định ra tay, đã thấy thiếu nữ áo xanh cùng công tử nhà mình đồng thời lao về phía bức tường đối diện ngõ Kỵ Long. Hắn trơ mắt nhìn công tử bị thiếu nữ dùng một tay ấn vào trán, cả đầu lẫn lưng đều bị khảm sâu vào trong vách tường.
Công tử trẻ tuổi ngay lập tức mất đi tri giác, thất khiếu chảy máu, bức tường sau lưng nứt toác ra như một mạng nhện khổng lồ.
Thiếu nữ nhìn vị công tử đã hôn mê, mắt trắng dã, nhẹ giọng hỏi:
- Sau này phải biết nghe lời khuyên, đã hiểu chưa? Hử? Hay là vẫn chưa hiểu?
Thiếu nữ giơ cao một chân, lại tung ra một cú đá sấm sét. Gã công tử bột vốn đã thê thảm cùng với bức tường kia đều lõm sâu xuống, cảnh tượng vô cùng kinh hãi.
Thiếu nữ thu chân lại, xoay người đi về phía cửa tiệm, nói với tên tùy tùng cao lớn đang đứng chôn chân tại chỗ không dám nhúc nhích:
- Khiêng người đi đi, nhớ sửa lại bức tường cho tử tế.
Tên võ phu tùy tùng vốn là cao thủ cảnh giới thứ năm khẽ nuốt nước bọt, đến một câu đe dọa cũng không dám thốt ra.
Hắn vốn chỉ là hộ vệ ngoài mặt, trụ cột thực sự là một vị cung phụng ngoại tộc của gia đình. Hôm nay vị cung phụng kia đã cùng nhiều thế lực khác vào núi, đi theo thầy phong thủy của Thị lang Lễ bộ và Khâm Thiên giám Đại Ly, vừa muốn kết giao với triều đình, vừa để kiểm tra tượng trưng hai ngọn núi đã mua với giá cao kia.
Chẳng phải võ phu Ngũ cảnh quá mức tầm thường, ai cũng có thể ức hiếp, mà là vị thiếu nữ tóc đuôi ngựa này ra tay quá đỗi kinh người.
Cần biết rằng công tử nhà hắn đã bước vào Tứ cảnh, tuy không sánh được với những kỳ tài ngút trời trong các tiên gia phủ đệ, nhưng chỉ cần tiến vào Ngũ cảnh là đã có được tư chất của kẻ xưng hùng một phương. Huống hồ trên lãnh thổ Đại Ly, võ phu nhiều như nấm sau mưa, luyện khí sĩ lại danh tiếng lẫy lừng hơn võ phu bội phần. Vì vậy, hai ngọn núi kia vốn được định sẵn là nơi để công tử nhà hắn hóa rồng tung cánh.
Vị võ phu Ngũ cảnh này chẳng còn tâm trí đâu mà báo danh gia thế để trấn áp thiếu nữ ra tay tàn độc kia, vội vàng lướt đến chân tường đối diện. Chỉ trong chốc lát, vành mắt hắn đã đỏ bừng, đột nhiên xoay người, sắc mặt tái xanh, gầm lên giận dữ:
- Tiện nhân! Ngươi có biết mình đã đánh nát căn cơ tu hành của công tử nhà ta rồi không?
Nguyễn Tú đã bước vào trong tiệm, nghe vậy bèn dừng bước nhưng không ngoảnh lại, chỉ hơi nghiêng đầu nói:
- Biết, ta cố ý không giết hắn, chính là để hắn sống mà chịu tội.
Vị võ phu kia gần như phát điên, chẳng lẽ tiểu nha đầu này là một kẻ điên, đầu óc có vấn đề sao?
Thiếu nữ khẽ mỉm cười:
- Ngươi mắng ta, ta không chấp nhặt với ngươi, bởi vì ta sẽ tính sổ với gia tộc của ngươi. Dựa theo phong cách hành sự của các ngươi, thường thì đánh trẻ nhỏ sẽ lôi kéo người già ra mặt, vậy nên ngươi cứ việc gọi trưởng bối hay bằng hữu gì đó đến đây tìm ta. Yên tâm, ta sẽ ở ngay chỗ này chờ các ngươi, không đi đâu cả. Nhưng nếu các ngươi không tới trả thù, cũng chẳng có ai đến xin lỗi, thì ta nói trước, đừng mong chuyện này cứ thế mà qua đi.
Thiếu nữ ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp:
- Nếu lão tổ tông hay viện binh của gia tộc các ngươi có thể đánh bại ta, vậy thì ta cũng sẽ gọi cha ta ra. Chẳng còn cách nào khác, ta cũng chỉ có một người thân như vậy thôi.
Thiếu nữ bỗng cảm thấy vui vẻ lạ thường, cười đến mức phải mím chặt môi mới có thể kìm nén được tâm tình của mình.
Hôm nay nàng dường như đã có thêm một người bạn, chính là chủ nhân của tiệm rèn này.
Vị võ phu kia trố mắt nhìn nụ cười “quỷ dị” của thiếu nữ, thầm xác định nàng đúng là kẻ điên không sai vào đâu được.
Hắn không dám nán lại lâu, việc cấp bách trước mắt là giữ lấy tu vi cho công tử nhà mình, liền cõng người chạy như bay qua ngõ Kỵ Long. Kẻ có thể trở thành hộ vệ thân tín vốn chẳng phải hạng ngu muội, sau khi chạy ra một đoạn, hắn lập tức hướng về một nơi nào đó quát lớn:
- Công tử nhà ta là người của Sở gia Phong Thành, là khách quý của Đại Ly các ngươi! Lão tổ nhà ta còn là phó tông chủ núi Dao Linh!
Thế nhưng, đáp lại hắn chỉ là một mảnh tĩnh lặng.
Trong chớp mắt, võ phu kia tâm can lạnh lẽo, toàn thân phát rét.
Đám mật thám Đại Ly ẩn nấp trong bóng tối kia, vậy mà lại thấy chết không cứu! Điều này hoàn toàn trái ngược với lẽ thường, không đúng quy củ!
Võ phu kia hồn xiêu phách lạc, chẳng lẽ công tử nhà mình đã đụng phải gốc rễ cứng không thể chạm vào? Nhưng chẳng phải lão tổ tông từng nói, ngoại trừ hai vị Thánh nhân trước sau, đám cự đầu nhiều đời chiếm cứ trấn nhỏ này cũng chẳng có thành tựu gì quá lớn sao? Tại sao một thiếu nữ ở cửa tiệm nhỏ nhoi lại có võ lực kinh người đến thế?
Phía xa, một thanh niên lặng lẽ ngồi trên đầu tường khuất tầm mắt, một tay chống cằm, ngáp một cái, cười lạnh nói:
- Thật sự cho rằng Đại Ly ta kiêng dè Sở gia Phong Thành các ngươi sao.
Cuối cùng y dời mắt đi, nhìn về phía cửa tiệm kia, đã không còn thấy bóng dáng thiếu nữ sau quầy, khẽ cười nói:
- Không hổ là cô nương tính tình ôn hòa nhất miếu Phong Tuyết.
Y nhanh chóng thu lại nụ cười, tiếp tục giám sát động tĩnh bốn phía. Một khi có gió thổi cỏ lay, y có quyền điều động tất cả tử sĩ Đại Ly gần đó ra tay sát phạt, bất kể đại giới hay hậu quả, cũng chẳng cần quan tâm đối phương là ai.
Nhưng đồng thời y cũng đoán được, trận phong ba này sẽ không dừng lại ở đây, nói không chừng còn kéo theo cả Hoàng đế bệ hạ, đương nhiên còn có cả Thánh nhân Nguyễn Cung. Bởi vì Sở gia Phong Thành chắc chắn sẽ phóng đại chuyện này, dùng thanh nghị của giới sĩ phu để gây áp lực lên triều đình Đại Ly. Đại Ly hôm nay đang lúc hưng thịnh, không sợ hãi bất cứ điều gì, nhưng lại luôn coi trọng dư luận của giới trí thức. Tiên đế và Bệ hạ hiện nay đều như vậy, vô cùng ưu ái và khoan dung đối với người đọc sách.
Mấy vị phu nhân và thiếu nữ trong tiệm đều nơm nớp lo sợ, không dám thở mạnh. Ai mà ngờ được Tú Tú cô nương bình thường tính tình hiền lành lại có một mặt như vậy, vừa ra tay đã đánh người ta đến mức bán sống bán chết.
Thiếu nữ lại gục xuống quầy, tiếp tục thẫn thờ ngẩn ngơ.
Nàng sực nhớ tới một chuyện, bèn lấy từ trong ngăn kéo quầy hàng ra một viên đá nhỏ, đặt lên mặt bàn. Sau đó, thiếu nữ đổi sang một tư thế khác, áp má xuống mặt bàn, vươn ngón tay thanh mảnh khều nhẹ viên đá, nhìn nó lăn qua lăn lại không ngừng.
Tú Tú cô nương, dung nhan thanh tú, quả thực là tú sắc khả xan, nhìn thôi cũng đủ thấy ý vị tràn đầy.
Chú thích:
(1) Mũ Thái tử: Một loại trang sức hoa lệ dùng để buộc tóc thời xưa, thường thấy ở vương tử hoặc tướng lĩnh trẻ tuổi.